Chuông báo tử

Thơ: Facebooker VickyTuyenNguyen; Ngâm thơ: Hồn Nhiên (Danlambao)Nếu một ngày giang sơn không còn biểnNgước mặt nhìn trời cũng vắng cánh Hải ÂuNếu một ngày đất nước hoá nương dâuTa sẽ đi đâu khi muốn tìm về nguồn cội?Đất nước hiện giờ nằm trong tay quân phản bộiPhản bội nhân dân, phản bội giống nòiHơn chín chục triệu dân được bao nhiêu người cất lên tiếng nói???Đa số vẫn lặng câm vì chỉ nghĩ đến riêng mìnhXin được hỏi nếu một mai mất nướcLiệu cái “riêng” kia có mãi được an bình?Hay muốn bình an phải làm tay sai cho giặcQuay lưng với đồng bào chỉ để được thở thôi sao?Đất nước bây giờ đang lửa bỏng dầu sôiGiặc đã đến ngay bên thềm lục địaBãi san hô kia nào có xa Bà RịaHai trăm cây số thôi là giặc đã đến nhàXưa giặc đến nhà đàn bà cỡi voi ra ứng chiếnNay giặc đến thềm nhà sao đàn ông vẫn còn ôm gái uống bia lon?Đất nước này chỉ là một dãy đất cỏn conVốn đã cong queo giờ lại oằn mình thêm gánh tộiTội của lũ cháu con nỡ quên đi bao nguồn cộiTội chúng vong ân với các vị vua HùngNon nước giờ đây hoạ lớp lớp trùng trùngNhưng Hưng Đạo Vương, hai bà Trưng thì không còn nữaNgửa mặt nhìn trời chỉ mong gặp ngài Phù ĐổngChứ chẳng trông mong gì đến con cháu Rồng Tiên.VickyTuyenNguyen